[SQUAREGROUP-ERS' TRAVEL JOURNALS] ĐỪNG NÊN ĐẾN LÀO, SẼ BỊ YÊU ĐẤY! (KỲ 1)

Trước khi đi Lào, ấn tượng của tôi về nước bạn hàng xóm chỉ gói gọn đơn giản trong… đôi dép Lào và cái tên xứ sở Triệu Voi. Người ta hay bảo “Bụt chùa nhà không thiêng”, nên nếu không vì giá vé AirAsia lúc đó tương đối rẻ và lời quảng cáo của bạn đồng hành, rằng Lào “nhỏ nhưng có võ”, thiên nhiên lại hoang sơ đẹp tuyệt vời, thì có lẽ còn lâu lắm tôi mới lên đường dù Lào đã nằm trong bucket-list từ lâu. Sau 7 ngày rong ruổi, tôi nhận ra mình đã lỡ để lại một phần trái tim ở xứ sở hiền hòa đến kỳ diệu này…

 

Hành trình của tôi đến với xứ bạn bắt đầu bằng cách bay vòng vèo sang Thái Lan, vì AirAsia không có đường bay thẳng mà phải transit. Tôi không chọn đến thủ đô Vientiane mà đến cố đô Luang Prabang trước tiên, nơi được mệnh danh là nơi mà bất cứ người Lào nào cũng muốn đến một lần trong đời. Cung đường trên không từ Bangkok đến Luang Prabang đẹp hút hồn, từ trên cao nhìn xuống, mây gần gụi đến mức nhiều lần tôi phải dụi mắt vì ngỡ chỉ cần giơ tay ra, sẽ chạm ngay được vào hàng cụm mây trắng biếng lười trôi bảng lảng trên những đỉnh núi mờ xanh. Và hình ảnh mây – núi quấn quýt bên nhau, những khu rừng xanh thẫm và dòng Mekong nặng phù sa uốn lượn đẹp như một miền cổ tích tiếp tục theo chân tôi suốt những điểm đến ở Lào.

 

Đi thật chậm giữa lòng Luang Prabang

 

Tháng 7, Luang Prabang cũng như Sài Gòn, nắng chói chang đó rồi mưa ào ạt đó, nhưng nét duyên dáng đặc trưng của thành phố này chẳng hề vì thời tiết đỏng đảnh mà biến mất. Những con đường ở Luang Prabang là sự kết hợp đẹp mắt của kiến trúc Pháp, chùa chiền Phật giáo lộng lẫy, và ấn tượng nhất là sự tĩnh lặng. Dường như ở đây, mọi người đều sống chậm lại và “dễ dãi” với nhau hơn. Người Luang Prabang nói riêng và Lào nói chung dường như đã lãng quên công dụng của còi xe, họ chỉ bấm còi với… thú vật, những con bò, con cún, con vịt trên đường. Dạo chợ đêm Luang Prabang, bạn cứ thoải mái mà đi len lỏi hết các gian hàng, chẳng có người bán nào náo nhiệt mời chào bạn, họ chỉ nở nụ cười hiền hòa, khiến bước chân bạn cũng vì thế mà thong dong, thư thả hơn.

 

“Ở Luang chỉ có duy nhất một tòa nhà xây 3 tầng thôi, còn lại đều nho nhỏ cả”, anh bạn Việt Nam đến Lào kinh doanh khách sạn hào hứng kể khi dẫn tôi đi khám phá giữa lòng Luang Prabang yên ả. Đường chẳng bao giờ quá đông người, kể cả về đêm, khu sầm uất nhất cũng không mấy ồn ào, du khách tứ xứ đều ăn mặc thoải mái bình dân, người đạp xe, kẻ thưởng thức một ly sinh tố tươi ngon hoặc thích thú chọn lựa những thước vải nổi tiếng đẹp và mịn mát của Lào. “Em để ý không, ở đây người ta không khoe street-style lộng lẫy, cũng chẳng có những nhóm thanh niên “trẻ trâu” tụ tập ồn ào. Luang Prabang lắng đọng, bình dị thế đấy!”, người đồng hành say sưa kết luận khi chúng tôi ngồi trong một nhà hàng xinh xắn, uống bia Lào và ăn tối món xôi với thịt nướng.

 

Nếu ban ngày những con phố của Luang Prabang hút mắt nhờ sự hoài niệm, yên bình toát ra từ vô số cánh cửa đậm chất Pháp đủ sắc màu, xe cổ, bước chân nhẹ nhàng của các nhà sư, những giàn hoa lãng mạn hay dòng sông Nam Khan chầm chậm trôi, thì đến đêm, đường phố lại lên đèn lung linh, thay áo mới. Những cửa tiệm, quán café, nhà hàng như bừng tỉnh, mang một màu sắc khác, vừa ấm áp vừa dịu dàng.

 

“Giống Hội An thật đấy”, tôi tự nhủ khi ngẩng đầu ngắm ánh sáng tỏa ra từ dãy lồng đèn treo san sát nhau, văng vẳng bên tai là tiếng nhạc du dương mời gọi từ những quán café, nơi du khách thảnh thơi ngồi tận hưởng màn đêm. Chẳng biết từ lúc nào, tôi đã lạc bước vào một tiệm massage. Sáu mươi phút massage truyền thống Lào khiến chân tay tôi giãn hẳn ra, mất hết cảm giác rã rời vì đi bộ nhiều quá. Cô gái massage cho tôi không hiểu tiếng Anh, nhưng tôi tin khi mình ngủ thiếp đi trong lúc tay cô ấy lướt trên người và vẻ mặt mãn nguyện của tôi đã là lời cảm ơn rõ ràng nhất.

 

Thác Kuang Si và bài học về tình yêu thiên nhiên

 

Ngày hôm sau, bạn đồng hành dẫn tôi đi thác Kuang Si, cách trung tâm Luang Prabang khoảng 60’ đi xe minivan. Thác Kuang Si vốn là một huyền thoại, vừa vì nguồn gốc có phần huyền bí, vừa vì vẻ đẹp khó cưỡng. Lào không có biển, nhưng thiên nhiên đã rất khéo léo bù đắp cho đất nước này thật nhiều rừng, suối và thác. “Ai đến Luang Prabang mà chưa đi thác Kuang Si và ngắm mặt trời lặn từ núi Phou Si, coi như vẫn chưa đến Luang”, bạn tôi khẳng định để giúp tôi tỉnh cơn buồn ngủ vì ngồi xe. Vừa may, mới đặt chân vào rừng, ngửi thấy mùi lá cây và nghe tiếng thác đổ xa xa, tôi đã tràn trề năng lượng trở lại. Đường đến thác xanh ngút ngàn, những loài cây lạ tỏa bóng mát rượi che cho chúng tôi nên dù đi bộ lên dốc cũng chẳng đổ chút mồ hôi.

 

Bên tay phải thác nước dần dần hiện ra, từng lớp từng lớp đẹp không nói thành lời. Mùa xuân, nước sẽ có màu xanh ngọc, còn tháng 7 đã vào hè, nước chuyển sang màu pha lẫn giữa xanh lá và vàng nhạt, nhưng tôi lại thích màu sắc “hè về” này hơn. Nắng trưa lấp lánh nhảy múa trên mặt nước, thác tung bọt trắng xóa, hơi nước mát lạnh phả vào cơ thể - cùng một lúc quá nhiều cảm xúc ấn tượng khiến không chỉ tôi mà rất nhiều du khách xung quanh cũng sững sờ. Tất cả đứng yên trước “bức màn nước” thác dệt nên, thầm thán phục tự nhiên tài tình. Có những khu vực cho phép du khách bơi, tôi cũng chẳng ngại gì mà không lao xuống làn nước mát, thích thú tận hưởng cảm giác biếng lười nằm thư giãn trong bồn jacuzzi rộng thênh thang của tạo hóa.

 

 

Thảm động – thực vật ở đây cũng rất đáng chú ý. Trên đường đi, tôi được đón chào bởi tiếng chim hót râm ran và những đàn bướm. Thú vị nhất, là ở đây có một khu nuôi bảo tồn loài gấu Moon Bear, giải cứu và cho những chú gấu bị săn đuổi một mái nhà hạnh phúc. Những chú gấu đen béo tròn hoặc nằm nhởn nhơ trên võng, hoặc túm tụm chơi đùa, nghịch nước với nhau, khiến các du khách đều “tan chảy” trước sự dễ thương. “Làm sao có thể nỡ làm hại những sinh vật này được nhỉ?” tôi nghe một cô gái đứng bên mình cảm thán.

Thật vậy, điều làm tôi ấn tượng nhất khi đến với Kuang Si chính là cách người ta lan truyền cảm hứng về thiên nhiên và môi trường sống. Trước các chuồng gấu là những tấm bảng cung cấp profile của từng chú gấu theo ngôi thứ nhất, mỗi chú gấu lại hóm hỉnh trình bày cá tính, sở thích – sở ghét riêng, làm tôi tự nhủ: Hẳn những người viết nên những dòng đáng yêu này phải gần gũi và yêu thương, thấu hiểu chúng lắm. Trong rừng lên thác, cứ đi một đoạn là lại bắt gặp những bảng giới thiệu loại cây với những content chẳng hề theo kiểu liệt kê nhàm chán, mà ngạc nhiên thay, là những fun facts và cả infographic sống động. Tôi cảm nhận được cả khu rừng, thác nước và nơi bảo tồn này, tất thảy đều có tâm hồn riêng, và bỗng nhiên cũng cảm thấy yêu thiên nhiên hơn rất nhiều. “Sống chan hòa với thiên nhiên, bạn sẽ hạnh phúc hơn nhiều lắm”, một thông điệp nhắn nhủ trong rừng làm tôi nhớ mãi.

 

Ngắm mặt trời lặn & đón sư khất thực để thêm trân quý từng ngày

 

Thói quen của tôi khi đi du lịch là đến bất kì nơi nào, cũng sẽ tìm chỗ đẹp để ngắm mặt trời lặn hoặc mặt trời mọc cho bằng được. Chẳng hiểu sao, với tôi khoảnh khắc tiễn biệt mặt trời đi ngủ hay chờ đợi mặt trời tỏa những ánh nắng đầu tiên luôn diệu kỳ và tràn đầy háo hức. Lâu dần, thói quen này trở thành một thứ “nghi thức” bắt buộc của tôi trong mỗi chuyến đi.

 

Đến Luang Prabang, người đồng hành tôi dẫn tôi leo núi Phou Si – nơi được mệnh danh là đài quan sát lý tưởng nhất để ngắm toàn cảnh thành phố. Vượt 300 bậc thang, hai bên là những tán cây sứ tỏa hương dìu dịu, chúng tôi trèo lên đến đỉnh lúc hơn 6 giờ chiều. Ấn tượng đầu tiên của tôi, kì quái thay, là muốn… đi về ngay lập tức – vì quá đông. Cảm giác như du khách Luang Prabang đến đúng giờ này là tụ tập hết ở đây, ai cũng nhễ nhại mồ hôi, tay lăm lăm điện thoại, máy ảnh, máy quay, thậm chí cả tripod cồng kềnh, sẵn sàng “săn” mặt trời. Đủ mọi ngôn ngữ, Anh, Ý, Pháp, Hàn, Nhật,… ồn ào xung quanh, khiến tôi chợt thấy mệt và muốn tìm ngay một chỗ để ngồi xuống thay vì phải đứng chen chúc. Lần cuối cùng tôi đón mặt trời là ở Bagan, Myanmar, khi đó trên đền cổ cũng khá đông nhưng có lẽ vì sáng tinh mơ nên mọi người im lặng và ít “sung sức” hơn so với ở đây. Tôi dạo một vòng ngắm chùa trên núi, rồi đứng nép ra phía sau để ngắm cảnh thành phố Luang Prabang bốn bề là núi xanh mây phủ, ở giữa là những mái nhà đỏ xinh xắn, điểm xuyết đâu đó những ngôi chùa vàng. Thật lạ, ở đây, 6-7 giờ tối trời vẫn sáng rực.

 

Rồi, cũng không bõ công chờ đợi, mặt trời chậm rãi lặn xuống, muôn sắc đỏ, vàng, hồng tía quyện hòa trên nền trời, cho đến khi chỉ còn là một chấm tròn nhỏ xíu rồi khuất dạng. Leo lên đỉnh thì cực, chờ đợi cũng lâu, nhưng khoảnh khắc mặt trời lặn lại ngắn ngủi vô cùng. Còn đang lặng ngắm nốt vài vạt nắng cuối cùng, tôi chợt giật mình vì xung quanh, tất cả du khách đều đồng loạt vỗ tay, có người còn vui vẻ huýt sáo thật vang. Gương mặt ai cũng tràn đầy sự thanh thản và hạnh phúc. Khoảnh khắc ấy, tôi chợt nhận ra, đây chính là cách người ta bày tỏ sự biết ơn đến với thiên nhiên, với cuộc đời. Họ ngắm hoàng hôn để thêm trân trọng những điều giản dị, thêm yêu thương cuộc sống này. Niềm hứng khởi từ những du khách bốn phương cũng nhanh chóng lan đến tôi, và lần đầu tiên, tôi cảm thấy hoàng hôn không chỉ cô đơn mà còn rất ấm áp. Khi các du khách đã về hết, tôi vẫn còn thấy mấy nhà sư và người dân bản xứ, họ ngồi yên tĩnh và dường như đã thả hồn vào bầu trời trước mắt.

 

Buổi sáng cuối cùng ở Luang Prabang, tôi dậy sớm để đi xem cảnh các nhà sư khất thực. Đây là một hình ảnh đặc trưng ở Luang Prabang nói riêng và nét văn hóa độc đáo của người Lào nói chung. Tờ mờ từ khoảng 5:30 sáng, người dân đã ngồi bên đường để chờ các sư xuất hiện và dâng phẩm vật. Dần dần, trước sự hiếu kỳ của du khách, người dân cũng bán thức ăn cho họ để họ có thể tham gia vào hoạt động này. Luang Prabang bình thường đã yên tĩnh, lúc tinh mơ lại còn ngái ngủ hơn, ngoài tiếng chim hót và tiếng nói chuyện rì rầm ra, tuyệt nhiên không có thêm âm thanh gì. Từ từ, các nhà sư dần bước ra khỏi những ngôi chùa, xếp hàng đi khất thực. Bước chân trần của họ khoan thai, nhẹ nhõm, như thể những cặp mắt tò mò và rất nhiều ống kính máy ảnh háo hức chẳng hề ảnh hưởng gì đến mình.

 

 

Tôi thích thú nhận thấy không chỉ có các sư lớn mà còn có khá nhiều nhà sư “nhí”, bé bỏng trong y phục cà sa màu cam, nhưng bước chân và ánh mắt cũng chững chạc chẳng kém. Nhiều đứa trẻ xuất hiện, và các sư cũng tự nhiên san sẻ phần ăn cho chúng. “Cúng dường là niềm vui của Phật tử tại đây. Họ tự nguyện làm, kể cả trong những ngày trời mưa”, anh bạn tôi kể.

 

Quang cảnh người dân thành kính quỳ dâng phẩm vật và những bước chân nhẹ nhàng của các nhà sư làm trào dâng trong tôi một xúc cảm rất lạ. Mỗi ngày mới của người Lào khởi đầu bằng công việc ấy, tự nhiên như hơi thở. Có lẽ đây cũng là một trong những điều làm nên nếp sống thanh bình, yên tĩnh, chân tình đặc trưng ở xứ sở này. Cái duyên của Luang Prabang nói riêng và Lào nói chung chẳng phải ở sự “phồn hoa đô hội”, mà bắt nguồn từ những điều rất nhỏ. Những điều nhỏ ấy lại có sức quyến rũ níu chân du khách đến lạ thường, khiến họ đã đi là phải trở lại, để tìm cho mình trải nghiệm “sống chậm” nhàn nhã, như thể trở về vòng tay một người tình lâu năm thân quen, dịu dàng và giản dị...

(To be countinued...)

 

Nguồn: Cảm ơn những dòng blog viết tặng riêng Người Đầu Vuông của cô bé Bò (Nguyễn Hồng Ngọc – công ty Biz-Eyes) và hình ảnh nhiều cảm xúc của người bạn đồng hành Titi (Thông Võ).

Tags: