[SQUAREGROUP-ERS’ TRAVEL JOURNALS] ĐỪNG NÊN ĐẾN LÀO, SẼ BỊ YÊU ĐẤY! (KỲ CUỐI)

Luang Prabang quyến rũ là thế, nhưng khám phá được mấy hôm, những miền đất khác đã vẫy gọi tôi. Rời khỏi cố đô xinh đẹp yên bình, tôi hướng đến Vang Vieng – thị trấn nhỏ bé nhưng nổi tiếng là sôi động và đông đúc du khách quốc tế thuộc hàng bậc nhất ở Lào. Và quả thực, Vang Vieng, “Pattaya” của nước hàng xóm hấp dẫn ngay từ đường đi.

 

Hơn 200km đi từ Luang Prabang đến Vang Vieng bằng minivan, tôi ngây ngất với bức tranh mà thiên nhiên đã rất phóng khoáng sắp đặt trước mắt mình. Cảnh vật thay đổi liên tục: Từ những rặng núi hùng vĩ chìm trong mây, đồng ruộng mênh mông bên đường, đến những khúc quanh cheo leo cao ngất chỉ thấy mây giăng trắng xóa khoảng không, và diệu kỳ hơn cả là màn sương mù phủ kín. Xe cứ bon bon trên những nẻo đường uốn lượn, mây núi trập trùng, 5 tiếng đồng hồ trôi qua trong nháy mắt.

Không ngủ ở Vang Vieng

 

Vang Vieng như thiên đường dành cho những người ưa đi bộ, khắp thị trấn chỉ vỏn vẹn 3 con đường chính, một sân bay đã lâu không sử dụng, dòng sông Nam Song uốn quanh và dĩ nhiên chẳng thể thiếu đi “đặc sản” của Lào – núi. Chẳng khó khăn mấy để thông thạo đường đi nước bước tại nơi này, thậm chí nhiều lần tôi còn bị bất ngờ vì khoảng cách ở ngoài lại gần hơn hẳn cảm giác trên bản đồ.

 

Đúng như những nhận xét trên Tripadvisor hay Wikitravel, đời sống về đêm của Vang Vieng náo nhiệt vô cùng. Những quán bar san sát nhau, xập xình đủ loại âm nhạc vui tươi, trong đó ấn tượng nhất là Sakura Bar chật kín du khách bốn phương say sưa nhảy nhót với châm ngôn “Drink double, see triple, act single”. Nếu bạn thích làm vài đường billard hay chỉ đơn giản là thưởng thức bia Lào, đốt thuốc, nghe nhạc và… ngắm người lại qua, cũng không thiếu những quán bar và nhà hàng yên tĩnh hơn sẵn sàng đón chào. Một điểm thú vị ở Vang Vieng mà tôi không thể không để ý, đó là hàng quán ở đây dường như rất chuộng phong cách phòng ngủ. Gối êm chăn mềm bày biện trên bàn ghế ngoài trời, cứ thế mời mọc khó cưỡng dưới ánh đèn vàng êm dịu. Tôi chọn tấp vào Kangaroo Sunset Bar, nơi có món ăn Tây Ta kết hợp đầy ngộ nghĩnh là hamburger nhân thịt bò ướp bia Lào, được Wikitravel hết lời khen ngợi.

Sáng hôm sau, tôi đi đăng ký một tour chèo thuyền kayak dọc sông vào buổi trưa, trước khi thuê xe máy lên đường đến Blue Lagoon – “eo biển” xanh đẹp lộng lẫy trên Google Images, cũng là điểm hẹn của những du khách đam mê mạo hiểm. Một lần nữa, đường đi lại hào phóng chiêu đãi chúng tôi những cảnh sắc tuyệt vời. Bốn bề là núi nhưng sao tôi chẳng thấy chán, mà ngược lại bầu trời cao rộng, đồng lúa xanh rì hai bên càng làm núi non quyến rũ hơn. Blue Lagoon cách trung tâm Vang Vieng khoảng 20 phút xe máy, nhưng tôi và người bạn đồng hành “nhây” trên đường đến tận hơn 30 phút vì cứ một đoạn lại dừng lại, vứt xe bên lề, chạy nhảy và chụp ảnh. Được cái ở Lào an toàn quá đỗi, để lại nào ba-lô, nào điện thoại lỉnh kỉnh trên xe cũng chẳng sợ hãi gì. 

Tượng Phật giữa lòng hang động

 

Đến nơi, chúng tôi mới thảng thốt nhận ra, Blue Lagoon kiều diễm trong hình hóa ra là một đoạn nước nhỏ, và “tubing” đơn giản là trò mà du khách trèo lên cây rồi nhảy ào xuống nước. “Khác gì mấy trò con nít Việt Nam miền sông nước hay chơi đâu!”, tôi nhún vai, không hiểu nổi tại sao các du khách Hàn Quốc lại mê mệt đến vậy. Thật may, cách Blue Lagoon vài bước chân đã là đường lên hang động Tham Phu Kham.

Đường đi tương đối dễ vì đã có sẵn nhiều bậc đá, nhưng càng lên cao đá càng gồ ghề, trơn dốc, đường cũng hẹp hơn. Leo được một lúc thì trời bắt đầu đổ mưa, đôi giày thể thao của tôi dần nhem nhuốc, nhưng phải nói leo dốc, trekking là một thú vui gây nghiện đích thực. Lúc ấy, bạn hoàn toàn tập trung vào đích đến, chẳng nghĩ gì hơn ngoài làm sao để nhanh chóng đến đỉnh, chân nên đặt vào đâu, tay cần bám lấy cái gì. Hơn nữa, cảnh sắc trên đường đi đúng là xứng đáng với câu nói “hạnh phúc không phải đích đến mà là ở hành trình”. Sau hơn 200 mét leo trèo giữa một miền cây cối ngắt xanh, bươm bướm bay gần gụi tới nỗi chỉ cần giơ tay ra là chạm được, tôi đã đặt chân đến cửa hang động. Đứng lại nghỉ mệt, tôi thấy có du khách bàn chân đã bị thương vẫn kiên trì từ từ đi lên. Quả nhiên, khi đã chọn thách thức với độ cao, cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng, tinh thần là yếu tố quan trọng hàng đầu.

Hang động Tham Phu Kham rộng lớn và gần như tối đen khi bước vào bên trong, nhưng ánh sáng từ ngoài cửa hang vẫn đủ để người ta nhìn rõ đường nét sắc cạnh huyền hoặc của vô số nhũ đá khổng lồ. Từ ngoài nhìn vào, tôi không khỏi sung sướng khi liên tưởng mình với Alice sắp sửa rơi vào lỗ thỏ đến xứ thần tiên. Ngay sau đó, một cảm giác bí ẩn ập đến khi tôi len lỏi giữa những tảng đá cao lớn vượt cả người tôi, tuổi đời tính bằng thế kỷ. Bên trong hang động mát lạnh, nhiều mỏm đá còn ẩm ướt vì nước từ thạch nhũ nhỏ xuống, trở thành ngôi nhà tuyệt vời cho thảm thực vật mà chủ yếu là rêu và dương xỉ sinh sôi. Háo hức trong cơn khám phá, tôi cũng hét lên “Hello world!” rồi mãn nguyện nghe tiếng vọng của mình vang văng vẳng, sướng tai hơn hệ thống âm thanh Dolby trong rạp phim triệu lần.

Điều tuyệt vời nhất là bên trong hang động hoang sơ lại có một pho tượng Phật bằng vàng. Phật nằm thảnh thơi giữa những phiến đá, chìm đắm trong một giấc ngủ an nhiên mà chẳng điều gì quấy rầy được. Nỗi háo hức trong tôi chợt dịu lại, tôi tiến về phía một mỏm đá cheo leo rồi ngồi lặng yên ngắm tượng Phật một lúc lâu. Tham Phu Kham diệu kỳ đến nỗi tôi cảm nhận được đây là một trong những không gian hiếm hoi mà khi cầu khấn một điều gì đó, là vì tôi thật lòng tin vào sự linh thiêng của Phật trước mắt mình, chứ không vì bất cứ khát khao ham muốn nào định sẵn trong đầu cả.

Dịu dàng sông xanh

 

Dành cả buổi sáng trèo cao rồi, đến trưa tôi “xuôi dòng”. Đúng 1 giờ trưa, trời nắng chang chang, chúng tôi bắt đầu tour chèo thuyền kayak dọc dòng sông Nam Song. Tôi và bạn tôi ngồi một thuyền, chiếc còn lại bác hướng dẫn viên người Lào đảm nhiệm. Ban đầu, tôi cũng hồi hộp vì chưa chèo kayak trên sông bao giờ. Thuyền tiến vào xoáy nước đầu tiên, nước tạt mạnh làm người tôi sũng ướt, tôi đã hốt hoảng hét lên một tiếng. “Em ơi, ra đến sông rồi mà còn sợ ướt à?”, bạn đồng hành nhanh chóng “thức tỉnh” khi thấy tôi có dấu hiệu “thấy sóng cả mà ngã tay chèo”. “Qua trái, qua phải, lên, xuống”, những nhịp chèo dần trở nên đều đặn hơn dưới lời nhắc của bác hướng dẫn nhiệt tình. Dần dần, quen tay, tôi lại đâm ra “tăng động” và chỉ muốn lao thuyền vào những chỗ nước chảy mạnh đầy thách thức.

Hơn 3 tiếng chèo thuyền mải miết băng qua hơn 10km sông, tôi nhận ra,nhiều lúc đúng là phải biết “go with the flow” – nương theo dòng nước. Nhiều đoạn nước êm, cứ thoải mái buông mái chèo, còn những chỗ nước xiết, cứ gồng người lên cũng chẳng thay đổi được hướng đi bao nhiêu. Con thuyền kayak của bác hướng dẫn người Lào có vẻ phản ánh đúng tinh thần bình tĩnh nhẹ nhàng này, nó cứ lướt êm trên sông một cách đáng ghen tỵ. Thỉnh thoảng cao hứng, tôi lại nhúng tay, thả chân xuống, cảm nhận dòng nước mát lạnh vỗ về mình.

Bầu trời cứ ngắt xanh và trải rộng trước mắt chúng tôi như thể chẳng có chút giới hạn nào, gió hiu hiu thổi, trên bờ, bò gặm cỏ, sóc chuyền cành giữa mấy nhánh cây, xa xa trên núi là các du khách đang chơi zipline. Chỉ ba sắc trắng, xanh trời và xanh lá chen nhau mà sao nên thơ lạ lùng.“Music!”, bác hướng dẫn vui vẻ nói to, làm tôi “tỉnh hồn” khỏi cơn mơ mộng. Ra là có một dàn nhạc của những chú ve kỳ công biểu diễn ở rừng cây hai bên bờ. Điện thoại tôi đã cất vào túi không lấy ra để khỏi ướt, không bật nhạc được, nhưng không hiểu sao khoảnh khắc ấy, tôi có cảm giác bài ca rộn ràng của ve hòa cùng tiếng nước mới là thanh âm tôi muốn nghe nhất. Phải chăng, nghệ sĩ nào cũng trở nên “bình thường” trước những tác phẩm giản đơn mà vô giá của thiên nhiêu hùng vĩ?

 

Phonsavan trầm mặc

 

Chặng cuối trong hành trình 7 ngày của tôi ở Lào là Phonsavan – tỉnh lỵ của Xiengkhuang, nơi thu hút du khách với địa danh cánh đồng chum huyền bí, một trong những cơn đau đầu thú vị của các nhà khoa học suốt hàng chục năm nay. Mới từ Vang Vieng “xôm tụ” về đến Phonsavan, tôi có phần ngỡ ngàng, dù đã phần nào hình dung trước về Phonsavan qua những review của Wikitravel. Từng bị tàn phá nặng nề bởi bom đạn trong chiến tranh, thị xã Phonsavan không hề là một nơi giỏi chiều chuộng khách du lịch như Luang Prabang hay Vang Vieng mà thô mộc, trầm lặng và cũng vì thế mà hầu như chẳng có mấy cảm giác “commercial”.

Khách sạn ở đây rất ít, đang mùa mưa nên lại càng vắng vẻ. Nơi chúng tôi ở là khách sạn duy nhất trong thành phố có… thang máy. Quán ăn cũng đóng cửa sớm, mới 8 giờ đường phố đã im lặng và chìm vào cơn ngái ngủ. Anh tài xế tuk-tuk chở chúng tôi đi từ khách sạn đến quán ăn lắc đầu quầy quậy khi nghe đến từ “nightlife”. Dạo mấy vòng ngoài đường cũng không thấy bóng dáng du khách quá nhiều, chỉ có vài… người lớn tuổi tóc đã điểm bạc. Thật vậy, nơi đây giống như dành cho người già, người muốn lánh đời và người thất tình lắm lắm. Phonsavan nói chung và Xiengkhuang địa hình khá cao, chủ yếu là đồi thông, nên thời tiết ban đêm chỉ khoảng 20-22*C. Gió cứ hun hút thổi, mưa cứ rả rích rơi, hoàng hôn cứ đẹp  huy hoàng mà đượm buồn khi nắng chiều trút xuống những cánh rừng hoang hoải, nhịp sống cũng cứ thế mà chậm, chậm và chậm. Tôi vốn chẳng phải là một kẻ nhẫn nại, thế mà đến đây một đêm cũng đã bị nhiễm thói từ từ, “sao cũng được”. Thế nhưng chẳng hiểu tại sao, tôi không hề có ý định phàn nàn mà lại tận hưởng ghê lắm, đến cả ăn uống cũng từ tốn hẳn.

 

Cánh đồng chum – Bí ẩn vẫn mãi mãi là bí ẩn

 

Sáng hôm sau, chúng tôi dậy từ tờ mờ, thuê xe máy lên đường khám phá cánh đồng chum. Từ trung tâm thành phố, phải đi thêm gần 40km nữa. Sáng sớm, trời lạnh buốt, gió cứa vào thịt da, thậm chí trên dây điện và cây cối còn đọng đầy sương giá. Vừa đi vừa hỏi người địa phương “Plain of Jars”, họ ngơ ngác chẳng biết chúng tôi đang tìm cái gì cho đến khi tôi đưa hình những chiếc chum cho họ xem. Một anh chàng người Lào đi xe máy còn nhiệt tình dẫn chúng tôi đến tận nơi.

 

Nói về lai lịch của cánh đồng chum cũng lắm nhiêu khê. Năm 1930, một nhà khảo cổ học người Pháp đã khai quật và nghiên cứu di tích lạ kì này. Chẳng ai có thể lý giải được vì sao giữa nhiều vùng bằng phẳng, mỗi vùng cách xa nhau kha khá lại mọc lên hàng ngàn những chiếc “chum” đá khổng lồ, chẳng cái nào giống nhau, niên đại lên đến cả 2.000 năm. Có nhà khoa học cho rằng những chiếc chum kì bí này dùng để đựng thực phẩm hoặc hài cốt, còn người Lào lại tin vào truyền thuyết đây là nơi vua của người khổng lồ chứa rượu. Đầy rẫy những câu chuyện bí ẩn được thêu dệt xung quanh cánh đồng chum, từ việc đây là sản phẩm của người ngoài hành tinh đến cả chuyện nhiều khi người ta nghe thấy tiếng nói chuyện thì thầm phát ra từ những chiếc chum vang khắp cánh đồng.

Cảm giác ma mị cũng theo chân tôi khi tiến vào, không chỉ từ những chiếc chum đá lớn đến mức tôi còn có thể chui lọt thỏm vào được, mà còn từ những hố bom sâu hoắm. Trong thời kì chiến tranh, quân đội Mỹ đã ném bom dày đặc khu vực này, chỉ có Site 1, 2 và 3 là an toàn nhờ vào sự hỗ trợ gỡ bom của New Zealand và UNESCO, còn lại vẫn trong tình trạng nguy hiểm.

Chạm tay vào những chiếc chum im lìm, cúi mặt nhìn kỹ bên trong lòng chum sâu chẳng kém gì giếng nước, tôi không ngừng đặt ra nhiều câu hỏi về nguồn gốc của chúng, rồi lại tự nhủ chẳng biết mình liệu có thật sự muốn biết câu trả lời hay không. Bí ẩn vẫn mãi mãi là bí ẩn, con người vẫn quá bé nhỏ và hữu hạn. Tản bộ giữa nơi vẫn luôn khiến nhân loại đặt câu hỏi là một trải nghiệm khó có thể quên được.

Kết

 

Cánh đồng chum và Phonsavan mang lại cho tôi cảm xúc khó tả, có lẽ đúng như một từ rất “đắt giá” mà một user nào đấy đã để lại trên Wikitravel – “unfinished feels”, một sự dở dang nhuốm màu bí ẩn. Không rộn ràng và nhiều hoạt động vui chơi, thăm thú như Vang Vieng hay Luang Prabang, nhưng Phonsavan vẫn quyến rũ những người muốn tìm hiểu nhữn điều chưa giải thích được và trải nghiệm cảm giác hoang vu. Có dịp, tôi vẫn muốn ghé lại Phonsavan và Xiengkhuang để đi cho hết những hang động, suối nước nóng, làng cổ truyền thống, tượng Phật ở đây, nơi nhắc nhở lương tri con người rằng chiến tranh khốc liệt đã lùi xa, nhưng những nỗi đau vẫn còn đó.

Kết thúc một tuần ở Lào, tôi mang về nhà quá nhiều kỉ niệm khó quên. Nước bạn trong tôi thật nhiều sắc thái, mỗi nơi mỗi khác, nhưng đều có một điểm chung là sự hiền hòa, nhẹ nhàng, khiến người ta trở nên chậm rãi và biết sống nhàn nhã hơn. Lào không chỉ đẹp mê hoặc với cảnh sắc tự nhiên mà còn nhờ những con người giản dị, tốt bụng, luôn hào phóng nụ cười. Mỗi một chuyến đi lại dạy cho tôi nhiều bài học khác nhau, và tôi tin sau 7 ngày ở Lào, tôi đã thu lượm được cho mình thật nhiều những câu chuyện hay. Hãy đi Lào, để cơ thể và tâm hồn đều được thanh lọc, chữa lành bởi thiên nhiên và sự bình yên đã ngấm vào từng thành phố ở đất nước này.

 

Một số kinh nghiệm chia sẻ:

  • Kinh phí: Đi Lào tiền ăn, ở, đi lại giữa các thành phố khá dễ chịu. Một tuần trung bình khoảng 7 triệu là đủ. Bù lại, nếu đi máy bay từ Sài Gòn đến Vientiane hay Luang Prabang khá tốn kém (6 triệu khứ hồi, đi AirAsia là rẻ nhất). Đi xe thì rẻ hơn nhiều nhưng mất thời gian.
  • Những điểm nên đi: Luang Prabang, Vang Vieng, Xiengkhuang, Pakse, Savannakhet, Vientiane,…
  • Kinh nghiệm:
  • + Nên học trước một vài câu nói cơ bản để dễ trò chuyện và được giúp đỡ hơn, như: Xin chào, cảm ơn.
  • + Mang theo quần dài, áo khoác dài tay hoặc khăn choàng vì vào bảo tàng hay chùa không được để hở cánh tay, đôi chân.
  • + Mang theo giày thể thao để dễ leo núi băng sông. Đừng quên đồ bơi đẹp để tắm suối, tắm thác. J
  • + Mạnh mẽ trả giá khi mua sắm ở chợ đêm Luang Prabang. Nên trả một nửa.
  • + Thủ sẵn thuốc say xe, thuốc nhức đầu vì nhiều cung đường rất “hại não”, sẽ vừa xóc vừa toàn là khúc quanh hiểm nghèo, bạn sẽ không thể ngủ nổi trên xe.
  • + Khuyến khích thuê xe máy để di chuyển thăm thú sẽ chủ động lẫn tiết kiệm hơn rất nhiều so với giá tour, lại kích thích máu phiêu lưu hơn.
  • ---
  • Nguồn: Cảm ơn nhiều lắm những dòng blog viết tặng riêng Người Đầu Vuông của cô bé Bò (Nguyễn Hồng Ngọc – công ty Biz-Eyes) và hình ảnh nhiều cảm xúc của người bạn đồng hành Titi (Thông Võ).